Thứ năm, 01/12/12,2022 06:56 UTC +7
Hiệp hội nghiên cứu Đạo giáo Việt Nam
Hiệp hội nghiên cứu Đạo giáo Việt Nam
TAOISM RESEARCH ASSOCIATION OF VIETNAM
Quay lại trang chủ

THÁI THƯỢNG LÃO QUÂN NỘI QUAN KINH

THÁI THƯỢNG LÃO QUÂN NỘI QUAN KINH[1]

Lão Quân viết: “thiên địa hoàn tinh, âm dương bố hóa, vạn vật dĩ sinh. Thừa kỳ túc nghiệp, phân linh đạo nhất. Cha mẹ hòa hợp, con người được sinh ra. Bắt đầu, tháng giêng là bào, hình thành máu huyết. Tháng hai thành thai, hình triệu cũng vậy. Tam nguyệt dương thần vì tam hồn, động mà sinh. Tứ nguyệt âm linh vi thất phách, tĩnh trấn hình cũng vậy. Tháng 5, ngũ hành phân tàng dĩ an thần cũng vậy. Tháng sáu, lục luật định từ dùng tư linh cũng. Tháng 7, thất tinh khai khiếu, thông minh cũng vậy. Tháng tám, bát cảnh thần cụ, hàng chân linh cũng vậy. Tháng chín, cung thất hoàn, lấy định tinh cũng. Tháng mười khí đủ, vạn tượng thành cũng vậy. Nguyên hòa chế độ ăn, lúc không ngừng cũng vậy.

Thái Nhất Đế Quân đứng đầu, nhật Nê Hoàn Quân, tổng chúng thần cũng vậy. Chiếu sinh thức thần, hồn người cũng vậy. Tư mệnh xử tâm, nạp sinh nguyên cũng vậy. Vô anh cư tả, chế tam hồn cũng vậy. Bạch nguyên ở bên phải, câu thất phách cũng vậy. Đào hài ở rốn, bảo tinh căn cũng vậy. Chiếu chư bách tiết, sinh bách thần cũng vậy. Cho nên quanh thân, thần không trống rỗng cũng vậy. Nguyên khí vào mũi, rót bùn hoàn cũng vậy. Cho nên thần minh, hình cố an cũng vậy. Tập thể dục dừng lại, đóng cửa trái tim của nó. Cho nên nói là sinh, có nguyên nhân. Cho nội quan chi, lịch lịch cũng vậy.

Tâm giả, cấm cũng, một thân chi chủ. Tâm có thể cấm chế, khiến hình thần bất tà. Tâm tắc thần cũng vậy, biến hóa bất trắc, cho nên vô định hình. Cho nên ngũ tạng tàng ngũ thần, hồn tại can, phách ở phổi, tinh tại thận, chí ở lá lết, thần tại tâm, cho nên tự thù, tùy ý danh cũng vậy. Trái tim, lửa cũng, tinh hoa của mặt trời phía nam, lửa chính. Thượng vi huỳnh hoặc, hạ ứng tâm cũng vậy. Sắc xích, ba lá như hoa sen, thần minh y bạc, theo tên cũng vậy. Thần của nó cũng vậy, không phải xanh không vàng, không lớn không nhỏ, không ngắn không dài, không khúc phi thẳng, không mềm không cương, không dày không mỏng, không tròn không vuông. Thay đổi khó lường, trộn âm dương. Đại bao thiên địa, nhỏ vào mảy may. Chế chi tắc chính, phóng thì cuồng. Thanh tịnh thì sinh, trọc nóng thì vong. Minh chiếu bát biểu, ám chỉ một phương. Nhưng có thể hư tịch, sinh đạo tự thường. Vĩnh bảo vô vi, thân tắc xương cũng vậy. Với vô hình, không có khả năng nổi tiếng, họa phúc cát hung, tất cả đều do. Cho nên thánh nhân, lập quân thần, minh thưởng phạt. Quan liêu, chế pháp độ, đang dạy người. Con người lấy khó phục, duy chỉ có tâm, tâm nếu thanh tịnh, thì vạn họa bất sinh. Cho nên lưu lạc sinh tử, trầm luân ác đạo, đều là do tâm. Vọng tưởng căm hận, bỏ qua đi, nhiễm tụ kết, dần dần quấn quanh, chuyển hệ trói buộc, không thể giải thoát, liền đến diệt vong. Từ như trâu ngựa, dẫn trọng xu hướng bùn, chuyển tăng hãm không có, không thể tự ra, nên đến mức chết. Con người cũng như vậy, lúc mới sinh, thần nguyên thanh tĩnh, trong sạch không tạp. Đã được nạp có, hình nhiễm lục tình, mắt thì tham sắc, tai thì hét lên, miệng thì chậm trễ, mũi thì thụ hinh, ý tùy kiện tỳ, thân dục mập nhẹ, từ nay về sau lưu lạc, chớ có thể tự ngộ. Thánh nhân từ niệm, tìm cách giáo hóa, khiến nội quan bản thân, trong lòng cũng vậy. ”

Lão quânviết: “nhìn thân này, từ hư vô đến. Nhân duyên vận hội, tích tinh tụ khí, thừa nghiệp hàng thần, hòa hợp thụ sinh, pháp thiên tượng địa, hàm âm thổ dương, phân sai ngũ hành, ứng tứ thời. Mắt là nhật nguyệt, phát thành tinh thần, mi là hoa cái, đầu là côn lôn, bối bối cung khuyết, an trí tinh thần. Trong vạn vật, con người là linh thiêng nhất. Tính mạng hợp đạo, người ta nên yêu. Nội quan kỳ thân, duy nhân tôn diễm. Mà không tự quý, vọng nhiễm chư trần, không sạch thối uế, trọc loạn hình thần. Quen thuộc với ta, hà sơ hà thân. Thủ đạo trường sinh, vì thiện bảo thực. Thế ngu dịch dịch, tự khổ khổ cũng vậy. ”

Lão quânviết: “tòng đạo thụ phân, gọi là mệnh. Tự bẩm hình, gọi là tính cách. Cho nên nhâm vật, gọi là tâm. Trái tim có một cái gì đó để nhớ, có nghĩa là. Ý sở xuất ra, gọi là chí. Mọi thứ đều không biết, được gọi là trí tuệ. Trí chu vạn vật, gọi là tuệ. Động mà doanh thân, gọi là hồn. Yên mà trấn hình, vị là phách. Phổ biến cốt nhục, gọi là máu. Bảo thần dưỡng khí, gọi là tinh. Khí thanh mà lái, gọi là vinh dự. Khí trọc mà chậm, gọi là vệ sĩ. Bao gồm bách thần, được gọi là thân. Vạn tượng chuẩn bị kiến thức, gọi là hình dáng. Khối có cuốc, được gọi là chất lượng. Trạng mạo có thể nói là thân thể, lớn nhỏ có phân vị chi thân. Mọi người suy nghĩ bất trắc, được gọi là thần. Ấp nhiên ứng hóa, gọi là chi linh. Tức đến nhập thân, gọi là sinh. Đức chúa trời đi vào cơ thể, được gọi là cái chết. Cho nên thông sinh, gọi là đạo. Đạo giả, có mà vô hình, vô mà hữu tình, biến hóa bất trắc, thông thần quần sinh. Trong thân người, thì là thần minh, cái gọi là tâm cũng vậy. Cho nên dạy người tu đạo, thì tu tâm cũng vậy. Dạy người tu tâm, thì tu đạo cũng vậy. Đạo không thể nhìn thấy, bởi vì sinh ra rõ ràng. Sinh bất thường, dùng đạo để thủ chi. Nếu sinh vong thì đạo phế đạo, phế thì sinh vong. Sinh đạo hợp nhất, thì trường sinh bất tử, vũ hóa thần tiên. Con người không thể bảo vệ lâu dài, với nó không thể nội quan trong tâm trí. Nội quan không bỏ sót, sinh đạo trường tồn. ”

Lão Quân viết: “người cho nên lưu lạc ác đạo, thẩm luân uế, duyên lục tình khởi vọng, mà sinh lục thức, lục thức phân biệt, trực tiếp căm hận, đi tới lấy xá, nhiễm phiền não, cùng đạo trưởng cách nhau. Cho nên nội quan lục thức, bởi vì nổi sáu dục vọng. Bạn muốn bắt đầu từ đâu? Muốn tự nhận thức. Nhận thức bắt đầu từ đâu? Thức tự dục. Vọng tưởng đảo ngược, mà sinh ra có tri thức. Cũng tự nhiên, còn gọi là vô vi. Vốn hư tĩnh, nguyên vô hữu thức. Có thức phân biệt, khởi chư tà kiến. Tà kiến vừa hưng thịnh, tất cả đều phiền não. Triển chuyển hệ trật tự, lang thang sinh tử, vĩnh viễn thất bại ở đạo. ”

Lão quânviết: “đạo không có sinh tử, mà hình có sinh tử. Cho nên người nói sinh tử, thuộc hình không thuộc đạo cũng vậy. Hình cho nên người sống, tùy theo kỳ đạo cũng vậy. Hình cho nên người chết, do thất kỳ đạo cũng vậy. Con người có thể tồn sinh thủ đạo, thì trường tồn bất vong cũng vậy. Lại viết: con người có thể thường thanh tĩnh kỳ tâm, thì đạo tự lai cư. Đạo tự lai cư, thì thần minh tồn thân. Thần minh tồn thân, thì sinh bất vong cũng vậy. Con người thường muốn sống, không thể hư. Tâm nhân thường ác tử, mà không thể bảo vệ thần. Cũng vẫn muốn quý, mà không cần nói. Muốn giàu có, không cầu kho báu; muốn tốc độ, mà đủ không được; muốn béo, mà ăn không đủ no cũng vậy. ”

Lão Quân viết: “đạo lấy tâm đắc, tâm dĩ đạo minh. Tâm minh thì đạo hàng, đạo hàng thì tâm thông. Thần minh chi ở trong người, do lửa chi nguyên tử mão cũng vậy. Minh bắt đầu từ ngọn lửa, ngọn lửa tự phát ra. Do dầu ẩm, dầu được dừng lại. Bốn người như phế, minh hà sinh diễm. Cũng giống như minh duyên thần chiếu, thần thác tâm tồn. Nước có hình dạng, hình dạng đầy đủ. Một vật không đủ, minh hành dựa vào? Cho nên người được gọi là thần minh, mắt thấy nghe thấy, ý tri tâm giác, phân biệt vật lý, rất nhỏ biết, do thần dĩ minh, ngày xưa thần minh cũng vậy. ”

Lão Quân viết: “cho nên người nói khiêm tốn, sai kỳ thật cũng vậy. Những người vô tâm, ngoài ra còn có; người định tâm, làm cho bất động cũng được. Người an tâm, làm cho không nguy hiểm cũng; người tĩnh tâm, lệnh không loạn cũng vậy. Người chính tâm, làm cho bất tà cũng được. Người thanh tâm, làm cho không đục cũng; người tịnh tâm, làm cho không bẩn cũng vậy. Tất cả đều lấy có, lệnh sứ trừ cũng. Bốn người nhìn thấy, trái tim chính trực, không lặp đi lặp lại. Người bình tĩnh, không có cao thấp cũng vậy. Người trong lòng, không có ám muội cũng vậy. Tâm thông giả, không có chướng ngại cũng vậy. Tất cả những người tự chiếu xạ này cũng vậy. Nói thô mấy câu, dư khả tư cũng vậy. ”

Lão Quân viết: “biết dễ, tín đạo khó khăn. Đạo đường dễ dàng, hành đạo khó khăn. Hành đạo dễ dàng, đắc đạo khó. Đắc đạo dễ, thủ đạo khó. Thủ mà không mất, là thường tồn cũng vậy. ”

Lão Quân viết: “đạo cũng giả, không thể nói truyền miệng mà được. Thường khiêm tốn tĩnh thần, nói tự nhiên ở. Kẻ ngu không biết, lao tội hình dạng, khổ kỳ tâm, dịch kỳ chí, nóng nảy thần, mà đạo càng xa, mà thần càng bi. Trở về cầu đạo, nên thận trọng chọn. ”

Lão Quân viết: “đạo quý trường tồn, bảo thần cố căn. Tinh khí không tan, trắng tinh khiết không phân biệt. Hình thần hợp đạo, phi thăng côn luân. Tiên thiên dĩ sinh, ngày mốt để tồn tại. Ra vào vô gian, không khỏi cửa. Thổi âm úc dương, chế phách câu hồn. Ức tuế quyến thuộc, ngàn năm con cháu. Hoàng trần bốn phía, cưỡi dê chân nhân. Kim đường ngọc thất, tiễn cố nghênh tân. ”

Lão Quân viết: “nội quan chi đạo, tĩnh thần định tâm. Suy nghĩ không nổi, tà vọng bất xâm. Cố định cơ thể và vật chất, nhắm mắt suy nghĩ. Trong biểu hiện hư tịch, thần đạo hơi sâu. Ngoại tàng vạn cảnh, nội sát một lòng. Rõ ràng minh tĩnh, tĩnh loạn câu tức. Niệm niệm tương hệ, thâm căn ninh cực. Trạm nhiên thường trú, rõ ràng khó dò. Lo lắng vĩnh viễn tiêu tan, thị phi mạc thức. ”

 

Lão quânviết: “ta không phải thánh nhân, học mà được. Cho nên ta cầu đạo, không chịu kiềm chế. Thiên kinh vạn thuật, duy chỉ có trong lòng cũng vậy. ”

NGUYÊN VĂN

太上老君內觀經

老君曰: “天地媾精, 陰陽布化, 萬物以生. 承其宿業, 分靈道一. 父母和合, 人受其生. 始, 一月為胞, 精血凝也. 二月成胎, 形兆胚也. 三月陽神為三魂, 動而生也. 四月陰靈為七魄, 靜鎮形也. 五月, 五行分藏以安神也. 六月, 六律定腑用滋靈也. 七月, 七精開竅, 通光明也. 八月, 八景神具, 降真靈也. 九月, 宮室羅布, 以定精也. 十月氣足, 萬象成也. 元和哺食, 時不停也.

太一帝君在頭, 曰泥丸君, 總眾神也. 照生識神, 人之魂也. 司命處心, 納生元也. 無英居左, 制三魂也. 白元居右, 拘七魄也. 桃孩住臍, 保精根也. 照諸百節, 生百神也. 所以周身, 神不空也. 元氣入鼻, 灌泥丸也. 所以神明, 形固安也. 運動住止, 關其心也. 所以謂生, 有由然也. 予內觀之, 歷歷分也.

    心者, 禁也, 一身之主. 心能禁制, 使形神不邪也. 心則神也, 變化不測, 故無定形. 所以五藏藏五神, 魂在肝, 魄在肺, 精在腎, 志在脾, 神在心, 所以字殊, 隨處名也. 心者, 火也, 南方太陽之精, 主火. 上為熒惑, 下應心也. 色赤, 三葉如蓮花, 神明依泊, 從所名也. 其神也, 非青非黃, 非大非小, 非短非長, 非曲非直, 非柔非剛, 非厚非薄, 非圓非方. 變化莫測, 混合陰陽. 大包天地, 細入毫芒. 制之則正, 放之則狂. 清淨則生, 濁躁則亡. 明照八表, 暗迷一方. 但能虛寂, 生道自常. 永保無為, 其身則昌也. 以其無形, 莫之能名, 禍福吉凶, 悉由之矣. 所以聖人, 立君臣, 明賞罰. 置官僚, 制法度, 正以教人. 人以難伏, 唯在於心, 心若清淨, 則萬禍不生. 所以流浪生死, 沈淪惡道, 皆由心也. 妄想憎愛, 取捨去來, 染著聚結, 漸自纏繞, 轉轉繫縛, 不能解脫, 便至滅亡. 由如牛馬, 引重趨泥, 轉增陷沒, 不能自出, 遂至於死. 人亦如是, 始生之時, 神元清靜, 湛然無雜. 既受納有, 形染六情, 眼則貪色, 耳則殢聲, 口則耽味, 鼻則受馨, 意隨健羨, 身欲肥輕, 從此流浪, 莫能自悟. 聖人慈念, 設法教化, 使內觀己身, 澄其心也. ”

老君曰: “諦觀此身, 從虛無中來. 因緣運會, 積精聚氣, 乘業降神, 和合受生, 法天像地, 含陰吐陽, 分錯五行, 以應四時. 眼為日月, 髮為星辰, 眉為華蓋, 頭為崑崙, 布列宮闕, 安置精神. 萬物之中, 人最為靈. 性命合道, 人當愛之. 內觀其身, 惟人尊焉. 而不自貴, 妄染諸塵, 不淨臭穢, 濁亂形神. 熟觀物我, 何疏何親. 守道長生, 為善保真. 世愚役役, 徒自苦辛也. ”

老君曰: “從道受分, 謂之命;自一稟形, 謂之性. 所以任物, 謂之心. 心有所憶, 謂之意. 意之所出, 謂之志. 事無不知, 謂之智. 智周萬物, 謂之慧. 動而營身, 謂之魂. 靜而鎮形, 謂之魄. 流行骨肉, 謂之血. 保神養氣, 謂之精. 氣清而駛, 謂之榮. 氣濁而遲, 謂之衛. 總括百神, 謂之身. 萬象備見, 謂之形. 塊然有閡, 謂之質. 狀貌可則謂之體, 大小有分謂之軀. 眾思不測, 謂之神. 邈然應化, 謂之靈. 氣來入身, 謂之生. 神去於身, 謂之死. 所以通生, 謂之道. 道者, 有而無形, 無而有情, 變化不測, 通神群生. 在人之身, 則為神明, 所謂心也. 所以教人修道, 則修心也. 教人修心, 則修道也. 道不可見, 因生而明之. 生不可常, 用道以守之. 若生亡則道廢道, 廢則生亡. 生道合一, 則長生不死, 羽化神仙. 人不能長保者, 以其不能內觀於心故也. 內觀不遺, 生道長存. ”

老君曰: “人所以流浪惡道, 沈淪滓穢, 緣六情起妄, 而生六識, 六識分別, 繫縛憎愛, 去來取捨, 染著煩惱, 與道長隔. 所以內觀六識, 因起六欲. 慾從何起?慾自識起. 識從何起?識自慾起. 妄想顛倒, 而生有識. 亦曰自然, 又名無為. 本來虛靜, 元無有識. 有識分別, 起諸邪見. 邪見既興, 盡是煩惱. 展轉繫縛, 流浪生死, 永失於道矣. ”

老君曰: “道無生死, 而形有生死. 所以言生死者, 屬形不屬道也. 形所以生者, 由得其道也. 形所以死者, 由失其道也. 人能存生守道, 則長存不亡也. 又曰: 人能常清靜其心, 則道自來居. 道自來居, 則神明存身. 神明存身, 則生不亡也. 人常欲生, 而不能虛. 心人常惡死, 而不能保神. 亦猶欲貴, 而不用道;欲富, 而不求寶;欲速, 而足不行;欲肥, 而食不飽也. ”

老君曰: “道以心得, 心以道明. 心明則道降, 道降則心通. 神明之在身, 猶火之因卮也. 明從火起, 火自炷發. 炷因油潤, 油藉卮停. 四者若廢, 明何生焉. 亦如明緣神照, 神託心存. 水由形有, 形以道全. 一物不足, 明何依焉?所以謂之神明者, 眼見耳聞, 意知心覺, 分別物理, 細微悉知, 由神以明, 故曰神明也. ”

老君曰: “所以言虛心者, 遣其實也;無心者, 除其有也;定心者, 令不動也;安心者, 使不危也;靜心者, 令不亂也;正心者, 使不邪也;清心者, 使不濁也;淨心者, 使不穢也. 此皆以有, 令使除也. 四見者, 心直者, 不反覆也. 心平者, 無高低也. 心明者, 無暗昧也. 心通者, 無窒礙也. 此皆本自照者也. 粗言數語, 餘可思也. ”

 

老君曰: “知道易, 信道難. 信道易, 行道難. 行道易, 得道難. 得道易, 守道難. 守而不失, 乃常存也. ”

老君曰: “道也者, 不可言傳口授而得之. 常虛心靜神, 道自來居. 愚者不知, 勞其形, 苦其心, 役其志, 躁其神, 而道愈遠, 而神愈悲. 背道求道, 當慎擇焉. ”

老君曰: “道貴長存, 保神固根. 精氣不散, 純白不分. 形神合道, 飛昇崑崙. 先天以生, 後天以存. 出入無間, 不由其門. 吹陰煦陽, 制魄拘魂. 億歲眷屬, 千載子孫. 黃塵四起, 騎羊真人. 金堂玉室, 送故迎新. ”

老君曰: “內觀之道, 靜神定心. 亂想不起, 邪妄不侵. 固身及物, 閉目思尋. 表裡虛寂, 神道微深. 外藏萬境, 內察一心. 了然明靜, 靜亂俱息. 念念相系, 深根寧極. 湛然常住, 杳冥難測. 憂患永消, 是非莫識. ”

老君曰: “吾非聖人, 學而得之. 故我求道, 無不受持. 千經萬術, 惟在心也. ”

PHIÊN ÂM

Lão Quân viết: “thiên địa cấu tinh, âm dương bố hóa, vạn vật dĩ sinh. Thừa kì túc nghiệp, phân linh đạo nhất. Phụ mẫu hòa hợp, nhân thụ kì sinh. Thủy, nhất nguyệt vi bào, tinh huyết ngưng dã. Nhị nguyệt thành thai, hình triệu phôi dã. Tam nguyệt dương thần vi tam hồn, động nhi sinh dã. Tứ nguyệt âm linh vi thất phách, tĩnh trấn hình dã. Ngũ nguyệt, ngũ hành phân tàng dĩ an thần dã. Lục nguyệt, lục luật định phủ dụng tư linh dã. Thất nguyệt, thất tinh khai khiếu, thông quang minh dã. Bát nguyệt, bát cảnh thần cụ, hàng chân linh dã. Cửu nguyệt, cung thất la bố, dĩ định tinh dã. Thập nguyệt khí túc, vạn tượng thành dã. Nguyên hòa bộ thực, thì bất đình dã.

 

Thái nhất đế quân tại đầu, viết nê hoàn quân, tổng chúng thần dã. Chiếu sinh thức thần, nhân chi hồn dã. Tư mệnh xử tâm, nạp sinh nguyên dã. Vô anh cư tả, chế tam hồn dã. Bạch nguyên cư hữu, câu thất phách dã. Đào hài trụ tề, bảo tinh căn dã. Chiếu chư bách tiết, sinh bách thần dã. Sở dĩ chu thân, thần bất không dã. Nguyên khí nhập tị, quán nê hoàn dã. Sở dĩ thần minh, hình cố an dã. Vận động trụ chỉ, quan kì tâm dã. Sở dĩ vị sinh, hữu do nhiên dã. Dư nội quan chi, lịch lịch phân dã.

Tâm giả, cấm dã, nhất thân chi chủ. Tâm năng cấm chế, sử hình thần bất tà dã. Tâm tắc thần dã, biến hóa bất trắc, cố vô định hình. Sở dĩ ngũ tàng tàng ngũ thần, hồn tại can, phách tại phế, tinh tại thận, chí tại tì, thần tại tâm, sở dĩ tự thù, tùy xử danh dã. Tâm giả, hỏa dã, nam phương thái dương chi tinh, chủ hỏa. Thượng vi huỳnh hoặc, hạ ứng tâm dã. Sắc xích, tam diệp như liên hoa, thần minh y bạc, tòng sở danh dã. Kì thần dã, phi thanh phi hoàng, phi đại phi tiểu, phi đoản phi trường, phi khúc phi trực, phi nhu phi cương, phi hậu phi bạc, phi viên phi phương. Biến hóa mạc trắc, hỗn hợp âm dương. Đại bao thiên địa, tế nhập hào mang. Chế chi tắc chính, phóng chi tắc cuồng. Thanh tịnh tắc sinh, trọc táo tắc vong. Minh chiếu bát biểu, ám mê nhất phương. Đãn năng hư tịch, sinh đạo tự thường. Vĩnh bảo vô vi, kì thân tắc xương dã. Dĩ kì vô hình, mạc chi năng danh, họa phúc cát hung, tất do chi hĩ. Sở dĩ thánh nhân, lập quân thần, minh thưởng phạt. Trí quan liêu, chế pháp độ, chính dĩ giáo nhân. Nhân dĩ nan phục, duy tại vu tâm, tâm nhược thanh tịnh, tắc vạn họa bất sinh. Sở dĩ lưu lãng sinh tử, trầm luân ác đạo, giai do tâm dã. Vọng tưởng tăng ái, thủ xả khứ lai, nhiễm trứ tụ kết, tiệm tự triền nhiễu, chuyển chuyển hệ phược, bất năng giải thoát, tiện chí diệt vong. Do như ngưu mã, dẫn trọng xu nê, chuyển tăng hãm một, bất năng tự xuất, toại chí vu tử. Nhân diệc như thị, thủy sinh chi thì, thần nguyên thanh tĩnh, trạm nhiên vô tạp. Kí thụ nạp hữu, hình nhiễm lục tình, nhãn tắc tham sắc, nhĩ tắc thế thanh, khẩu tắc đam vị, tị tắc thụ hinh, ý tùy kiện diên, thân dục phì khinh, tòng thử lưu lãng, mạc năng tự ngộ. Thánh nhân từ niệm, thiết pháp giáo hóa, sử nội quan kỷ thân, trừng kì tâm dã. ”

Lão Quân viết: “Đế quan thử thân, tòng hư vô trung lai. Nhân duyên vận hội, tích tinh tụ khí, thừa nghiệp hàng thần, hòa hợp thụ sinh, pháp thiên tượng địa, hàm âm thổ dương, phân thác ngũ hành, dĩ ứng tứ thì. Nhãn vi nhật nguyệt, phát vi tinh thần, mi vi hoa cái, đầu vi Côn Lôn, bố liệt cung khuyết, an trí tinh thần. Vạn vật chi trung, nhân tối vi linh. Tính mệnh hợp đạo, nhân đương ái chi. Nội quan kì thân, duy nhân tôn yên. Nhi bất tự quý, vọng nhiễm chư trần, bất tịnh xú uế, trọc loạn hình thần. Thục quan vật ngã, hà sơ hà thân. Thủ đạo trường sinh, vi thiện bảo chân. Thế ngu dịch dịch, đồ tự khổ tân dã. ”

Lão Quân viết: “Tòng đạo thụ phân, vị chi mệnh;tự nhất bẩm hình, vị chi tính. Sở dĩ nhậm vật, vị chi tâm. Tâm hữu sở ức, vị chi ý. Ý chi sở xuất, vị chi chí. Sự vô bất tri, vị chi trí. Trí chu vạn vật, vị chi tuệ. Động nhi doanh thân, vị chi hồn. Tĩnh nhi trấn hình, vị chi phách. Lưu hành cốt nhục, vị chi huyết. Bảo thần dưỡng khí, vị chi tinh. Khí thanh nhi sử, vị chi vinh. Khí trọc nhi trì, vị chi vệ. Tổng quát bách thần, vị chi thân. Vạn tượng bị kiến, vị chi hình. Khối nhiên hữu ngại, vị chi chất. Trạng mạo khả tắc vị chi thể, đại tiểu hữu phân vị chi khu. Chúng tư bất trắc, vị chi thần. Mạc nhiên ứng hóa, vị chi linh. Khí lai nhập thân, vị chi sinh. Thần khứ vu thân, vị chi tử. Sở dĩ thông sinh, vị chi đạo. Đạo giả, hữu nhi vô hình, vô nhi hữu tình, biến hóa bất trắc, thông thần quần sinh. Tại nhân chi thân, tắc vi thần minh, sở vị tâm dã. Sở dĩ giáo nhân tu đạo, tắc tu tâm dã. Giáo nhân tu tâm, tắc tu đạo dã. Đạo bất khả kiến, nhân sinh nhi minh chi. Sinh bất khả thường, dụng đạo dĩ thủ chi. Nhược sinh vong tắc đạo phế đạo, phế tắc sinh vong. Sinh đạo hợp nhất, tắc trường sinh bất tử, vũ hóa thần tiên. Nhân bất năng trường bảo giả, dĩ kì bất năng nội quan vu tâm cố dã. Nội quan bất di, sinh đạo trường tồn. ”

Lão Quân viết: “nhân sở dĩ lưu lãng ác đạo, trầm luân chỉ uế, duyên lục tình khởi vọng, nhi sinh lục thức, lục thức phân biệt, hệ phược tăng ái, khứ lai thủ xả, nhiễm trứ phiền não, dữ đạo trường cách. Sở dĩ nội quan lục thức, nhân khởi lục dục. dục tòng hà khởi?dục tự thức khởi. Thức tòng hà khởi?Thức tự dục khởi. Vọng tưởng điên đảo, nhi sinh hữu thức. Diệc viết tự nhiên, hựu danh vô vi. Bản lai hư tĩnh, nguyên vô hữu thức. Hữu thức phân biệt, khởi chư tà kiến. Tà kiến kí hưng, tận thị phiền não. Triển chuyển hệ phược, lưu lãng sinh tử, vĩnh thất vu đạo hĩ. ”

Lão Quân viết: “đạo vô sinh tử, nhi hình hữu sinh tử. Sở dĩ ngôn sinh tử giả, chúc hình bất chúc đạo dã. Hình sở dĩ sinh giả, do đắc kì đạo dã. Hình sở dĩ tử giả, do thất kì đạo dã. Nhân năng tồn sinh thủ đạo, tắc trường tồn bất vong dã. Hựu viết: nhân năng thường thanh tĩnh kì tâm, tắc đạo tự lai cư. Đạo tự lai cư, tắc thần minh tồn thân. Thần minh tồn thân, tắc sinh bất vong dã. Nhân thường dục sinh, nhi bất năng hư. Tâm nhân thường ác tử, nhi bất năng bảo thần. Diệc do dục quý, nhi bất dụng đạo;dục phú, nhi bất cầu bảo;dục tốc, nhi túc bất hành;dục phì, nhi thực bất bão dã. ”

Lão Quân viết: “đạo dĩ tâm đắc, tâm dĩ đạo minh. Tâm minh tắc đạo hàng, đạo hàng tắc tâm thông. Thần minh chi tại thân, do hỏa chi nhân chi dã. Minh tòng hỏa khởi, hỏa tự chú phát. Chú nhân du nhuận, du tạ chi đình. Tứ giả nhược phế, minh hà sinh yên. Diệc như minh duyên thần chiếu, thần thác tâm tồn. Thủy do hình hữu, hình dĩ đạo toàn. Nhất vật bất túc, minh hà y yên?Sở dĩ vị chi thần minh giả, nhãn kiến nhĩ văn, ý tri tâm giác, phân biệt vật lí, tế vi tất tri, do thần dĩ minh, cố viết thần minh dã. ”

Lão Quân viết: “sở dĩ ngôn hư tâm giả, khiển kì thật dã;vô tâm giả, trừ kì hữu dã;định tâm giả, lệnh bất động dã;an tâm giả, sử bất nguy dã;tĩnh tâm giả, lệnh bất loạn dã;chính tâm giả, sử bất tà dã;thanh tâm giả, sử bất trọc dã;tịnh tâm giả, sử bất uế dã. Thử giai dĩ hữu, lệnh sử trừ dã. Tứ kiến giả, tâm trực giả, bất phản phúc dã. Tâm bình giả, vô cao đê dã. Tâm minh giả, vô ám muội dã. Tâm thông giả, vô trất ngại dã. Thử giai bản tự chiếu giả dã. Thô ngôn sổ ngữ, dư khả tư dã. ”

Lão Quân viết: “tri đạo dịch, tín đạo nan. Tín đạo dịch, hành đạo nan. Hành đạo dịch, đắc đạo nan. Đắc đạo dịch, thủ đạo nan. Thủ nhi bất thất, nãi thường tồn dã. ”

Lão Quân viết: “đạo dã giả, bất khả ngôn truyện khẩu thụ nhi đắc chi. Thường hư tâm tĩnh thần, đạo tự lai cư. Ngu giả bất tri, lao kì hình, khổ kì tâm, dịch kì chí, táo kì thần, nhi đạo dũ viễn, nhi thần dũ bi. Bối đạo cầu đạo, đương thận trạch yên. ”

Lão Quân viết: “đạo quý trường tồn, bảo thần cố căn. Tinh khí bất tán, thuần bạch bất phân. Hình thần hợp đạo, phi thăng Côn Lôn. Tiên thiên dĩ sinh, hậu thiên dĩ tồn. Xuất nhập vô gian, bất do kì môn. Xuy âm hú dương, chế phách câu hồn. Ức tuế quyến chúc, thiên tái tử tôn. Hoàng trần tứ khởi, kị dương chân nhân. Kim đường ngọc thất, tống cố nghênh tân. ”

Lão Quân viết: “nội quan chi đạo, tĩnh thần định tâm. Loạn tưởng bất khởi, tà vọng bất xâm. Cố thân cập vật, bế mục tư tầm. Biểu lí hư tịch, thần đạo vi thâm. Ngoại tàng vạn cảnh, nội sát nhất tâm. Liễu nhiên minh tĩnh, tĩnh loạn câu tức. Niệm niệm tương hệ, thâm căn ninh cực. Trạm nhiên thường trụ, yểu minh nan trắc. Ưu hoạn vĩnh tiêu, thị phi mạc thức. ”

Lão Quân viết: “ngô phi thánh nhân, học nhi đắc chi. Cố ngã cầu đạo, vô bất thụ trì. Thiên kinh vạn thuật, duy tại tâm dã. ”

[1] Đạo sĩ Tử Kính (Dịch chú)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *